Vẫn mãi yêu em!


Đã rất lâu rồi, Anh chưa được nhìn thấy Em, Anh cảm thấy thật nhớ Em. Anh rất muốn nói với Em rằng: "Anh yêu Em”, nhưng Anh không đủ can đảm để nói lên những lời nói đó. Nhiều lúc, khi nhìn thấy Em đang làm một việc gì đó, Anh rất muốn lại gần nói những gì mà Anh đang nghĩ và Anh đã từng nghĩ. Nhưng, Anh đã không dám lại gần Em vì nghĩ rằng Em sẽ mãi mãi chẳng bao giờ yêu Anh dù chỉ là trong tiềm thức. Anh chỉ biết nhìn Em mà lòng cảm thấy thật cô đơn, chua xót. Yêu Em Anh cảm thấy thật buồn, tình yêu Anh dành cho Em chỉ là đơn phương nên Anh chẳng thể làm gì được nữa. Dù sau này Em có yêu Anh hay không thì Anh vẫn mãi mong Em hạnh phúc, và Em đừng để bao giờ Anh thấy Em buồn nghe không.


Đã rất lâu kể từ khi Anh có cảm giác ấy, cảm giác mà Anh bắt đầu thấy thích Em, cũng 7 năm rồi đấy Em nhỉ. Một quãng thời gian không phải là dài cũng chưa bao giờ là ngắn, quãng thời gian đó có thể đủ chứng Anh rằng: "Anh yêu Em thật lòng" phải không Em? Em ơi! Nếu có thể, Em cho Anh một cơ hội được không? Anh rất muốn chứng minh với cả thế giới này, rằng Anh yêu Em. Anh sẽ làm tất cả để  Em được vui, được hạnh phúc... nhé Em! Anh đã bao lần tự hỏi: tại sao và vì sao Anh yêu Em? Anh không thể trả lời câu hỏi đó, mặc dù Anh biết câu trả lời đó đang nằm ở trong trái tim Anh. Anh yêu Em, Anh chưa bao giờ nghĩ rằng yêu Em Anh sẽ được gì hay vì cái gì, Anh không biết nhưng có một điều chắc chắn rằng: “Anh yêu Em chỉ vì Anh yêu Em. Trong trái tim Anh chỉ nghĩ về Em và chỉ riêng Em mà thôi”. Đã rất nhiều đêm Anh khóc thầm vì Em, là một thằng con trai nhưng Anh cũng không thể ngăn được dòng nước mắt đó ngừng tuôn. Em có thể nói cho Anh nghe một lời dù một lời duy nhất. Em đừng để Anh chờ thêm nữa, Anh có thể chờ Em mãi mãi nhưng Em cứ mãi lặng câm như vậy chỉ khiến trái tim Anh càng cảm thấy đau hơn.


Anh yêu Em, Anh biết rằng Anh chỉ yêu Em trong dại khờ, trong vô vọng, rằng Em sẽ chẳng bao giờ yêu Anh. Nhiều lúc, Anh nghĩ có chăng Anh nên yêu một người con gái khác, nhưng ý nghĩ đó cũng chỉ như làn gió thổi vì Em lại xuất hiện trong tâm trí Anh.


Nhiều lúc Anh cảm thấy thật buồn bã và chán nản thì hình ảnh của Em lại xuất hiện ngay trước mặt Anh. Anh cảm thấy: nỗi buồn trong Anh đã nguôi ngoai đi rất nhiều. Anh biết và Anh hiểu rằng chỉ có Em mới có thể làm cho Anh cảm thấy hạnh phúc, chỉ có Em mới có thể làm Anh thấy vui. Em là người con gái duy nhất mà Anh yêu, sẽ mãi như vậy. Dù sau này, Em đi lấy chồng và Anh đi lấy một người khác (không phải là Em) thì Em vẫn mãi luôn chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim Anh.


Em ơi! Em có thể trao cho Anh một cơ hội để chứng minh rằng: "Anh yêu Em không?”. Anh hứa Anh sẽ là mái nhà vững chắc nhất để che chở cho Em. Anh sẽ là bờ vai lớn nhất để Em tin tưởng và để Em dựa vào. Hãy ở bên Anh nhé Em ơi!

Ví du ta mê nhau..

Có lẽ chẳng bao giờ gặp nhau nhưng vẫn có thể mê nhau, phải không anh? Mê nhau trong tâm tưởng. Chắc anh biết câu nói: "1/2 sự thật không phải là sự thật!". Những gì em sắp viết có lẽ chưa đủ cho 1/4 sự thật, nên hãy tin rằng đây toàn là những điều không phải sự thật, anh nhé.


Ban Mai

Vì "ta mê nhau", ắt hẳn đây không phải cái sự mê một chiều mà là mê song phương. Hãy ưu tiên vì em là nữ nhân, cần có sự e thẹn của riêng mình, hãy cho phép anh là kẻ "mê" trước nhé, em sẽ cam lòng chấp nhận "mê" sau.

Ví dụ anh mê em...

Để hiểu hành vi của một người cần phải đặt bản thân mình vào vị trí của người ấy. Thực sự chưa định hình được anh là ai, ai là anh? Chỉ có thể mường tượng về anh theo những mong mỏi của riêng em về một người đàn ông đủ khiến lòng khắc khoải.

Anh ạ, vì sao anh mê em? Nào, đừng đem thần chú: "Tình... mê vốn huyền bí thâm sâu, anh không lý giải được vì sao anh mê em. Nếu lý giải được thì đó không còn gọi là tình... mê nữa rồi". Ba xạo! Đó chỉ là giọng điệu của những kẻ không biết cách diễn đạt cảm xúc, hoặc cố tình tìm cách che giấu ý đồ không hay ho gì bên trong, liền quơ đại "mê là không có nguyên nhân" cho qua chuyện.

Em dám cá chắc như đinh đóng cột, yêu thương là có nguyên do rõ ràng đấy nhé. Dĩ nhiên tình yêu không phải theo kiểu anh yêu em vì cái mũi, mê em vì giọng nói, thích em vì mái tóc... nhưng có lẽ sẽ mơ hồ hơn một tẹo, kiểu như: "Anh mê em vì cảm giác bình yên, vì em lôi anh khỏi sự đơn điệu, tẻ nhạt thường nhật. Vì em biết cảm thông, vì em hay cười, hay vì em có cách nói rất khó ưa"... Đấy, đầy rẫy những lý do yêu, mê đó thôi. Chỉ là sợ thành tâm khai báo sẽ thấy tình yêu sao mà trần tục quá, không còn sự lãng mạn bay bổng nên hay viện cớ "thần thánh hóa, cao siêu hóa" để ngắm mây trôi lững thững trên đầu đó thôi.

Vuốt tóc hoài vẫn không nghĩ ra được lý do nào để khiến anh phải mê em, nhưng ai biết được, không chừng anh là một kẻ rất dở hơi, tự nhiên đi mê những điều em không hề có (lại cứ tưởng em có) hoặc "chết dở" vì cái điều đáng lý ra rất nhiều người có nhưng cứ nghĩ chỉ mình em có. Nói chung là không tài nào hiểu được anh mê em vì điểm gì, nhưng nếu để cho phép anh được quyền mê em, cần phải chấp hành nghiêm túc những điều kiện bất thành văn sau (người lớn cần phải ngoan, huống hồ anh đã già đến thế, độ ngoan cần phải dày cộm chứ).

Anh có thể làm mọi chuyện khủng khiếp nhất (mà anh có thể dám làm) nhưng đừng bao giờ nói dối em. Hoặc là giữ im lặng nếu không muốn nói, hoặc phải trình bày một cách thành thật, tuyệt đối không được viện lý do trên trời dưới đất gì đó để dối em. Anh à, em đủ mạnh mẽ và bản lĩnh để chấp nhận hết mọi điều tệ hại mà anh có thể gây ra, nhưng không đủ lượng thứ nếu anh lừa em dù là một chuyện tưởng không hề nguy hại gì. Xin đừng có tư tưởng: "Nói thật sợ em sẽ đau lòng tổn thương nên đành ngậm đắng nuốt cay giữ khư khư trong lòng".

Khi được chia sẻ, sự tổn thương lớn cỡ nào cũng được chia nhỏ ra để tiêu trừ. Còn khi sự thật cố tình bị chôn giấu lại được chính em khai quật lên, lúc ấy không chỉ bao gồm tác hại trầm trọng của sự tổn thương còn tích cóp thêm dư âm mạnh mẽ của việc em bị "che tai bịt mắt" trong một thời gian dài. Đó không chỉ đơn thuần là sự che giấu mà là anh đang tự sỉ nhục khả năng nhận thức của chính anh, khi dại dột đi mê một nàng đầu óc toàn củ hũ dừa (đừng có ngạc nhiên như thế, tại vì em ghét đậu hũ nhưng lại khoái củ hũ dừa thôi mà) đến mức dễ dàng bị xỏ mũi dắt đi. Tóm lại, nếu anh đủ thần thông quảng đại để em không bao giờ phát hiện ra sự thật thì anh cứ dối, anh nhé. Em không bắt anh đừng bao giờ dối em, chỉ mong anh nếu có dối thì cố tử chiến mà dối đến cùng, đừng để em tự nhận ra.

Hai con người xa lạ lại chấp nhận tay trong tay thân thân thiết thiết dĩ nhiên phải ngồi xuống đàm phán dài hơi về một bản hợp đồng cụ thể chi tiết. Dù anh mê em hay em mê anh cũng thế, sẽ không có chuyện một trong hai phải chiều người còn lại, luôn luôn là cả hai cùng ngồi xuống bàn thảo em chiều anh điều này, anh chiều em điều nọ. Cái gì cũng vậy, phải công bằng, phải có đi có lại mới toại lòng nhau.

Có rất nhiều điều em không ưa ở anh nhưng biết sao được, anh là anh, anh không phải là em, em còn không ép nổi chính em làm tốt những điều theo cái chuẩn tự đặt ra cho mình, làm sao đòi hỏi ở anh? Chính vì vậy, em và anh sẽ thường xuyên chơi trò "trao đổi qua lại", một cách thông thường của những nhà buôn, anh nhé. Anh cũng biết trong mỗi hợp đồng, nếu không hoàn thành đúng tiến độ lẫn chỉ tiêu đề ra, sẽ phải bồi thường rất nặng nề, thế nên cần suy xét thật kỹ trước khi tiến hành mỗi cuộc "trao đổi" nhé anh. Ơ, nếu thật sự anh rất cần em phải thay đổi những điều gì? Từ bây giờ lên danh sách đi là vừa.

Ví dụ em mê anh...

Nếu có một ngày, một ngày nào đó em tập tành bon chen mê anh thì biết chắc là mê anh vì điều gì, có lý do rõ ràng hẳn hoi, không mập mờ ù ù cạc cạc đâu nha. Khi nào dư thừa tự tin để cho rằng em đã mê anh thì hẵng tự tung tự tác tra vấn "vì cớ làm sao" nhé.

Ngoài những điểm em mê, hẳn anh còn hằng hà sa số những điều mới nghĩ đến đã thấy ghét, nhưng em sẽ mãi vừa lòng vừa dạ nếu anh có chủ trương hợp tác để lập hợp đồng "trao đổi", hoặc chỉ cần thành ý giảm bớt (không cần phải chấm dứt hẳn) những điểm đen. Ai biểu em mê anh chi nên phải học cách chấp nhận những điều chưa kịp mê, không thể mê.

Coi nào, hút thuốc có lẽ anh sẽ vướng phải, em thì cực kỳ dị ứng với khói thuốc, vừa tốn xà phòng để gội đầu lại đớp hết không khí trong lành cho em thở, giờ phải làm sao để anh đừng tay bắt mặt mừng với thuốc lá đây nhỉ? Đứng liệt kê tác hại hủy diệt của khói thuốc cũng không lung lay gì quyết tâm "hút" của anh, bởi một người em mê chắc chắn không thể mờ nhạt đến mức không hề biết đến khả năng tàn phá của khói thuốc. Đã biết mà vẫn hút là tại làm sao? Chắc vì trong lòng anh, giá trị do khói thuốc mang lại nặng cân hơn những gì nó lấy đi. Em chả dại dột đề xuất: "Thuốc lá hay em? Chọn một trong hai đi!". Không cần chờ câu trả lời cũng đoán chừng sẽ là: "Anh chọn cả 2, thuốc lá và em (khác)!". Eo ơi, không thể tự đào hố chôn mình thế này. Thôi đành chọn giải pháp xuống nước nỉ non: "Mong anh ban cho em một ân huệ, đừng bao giờ hút thuốc khi có em".

"Nam vô tửu như kỳ vô phong", gạch chéo câu này đi nhé. Chỉ những bợm nhậu tìm cớ để biện minh cho những cơn nát rượu triền miên. Em dĩ nhiên không muốn anh nhậu nhẹt (chả có người phụ nữ nào muốn nổi cả) nhưng cũng tuyệt đối không ngăn cản anh (ngăn có nổi đâu mà ngăn, thôi đành diễn vai người phụ nữ biết điều cho dễ sống), chỉ mong anh biết kéo dài thời gian tỉnh để còn thưởng thức niềm mê em đối với anh. Anh cứ say hoài, có phải uổng phí tâm cơ mê của em không?

Anh nè, nếu đủ sức quyến rũ em lu mờ cả lý trí, em vẫn có thể làm kẻ thứ 3. Em chưa bao giờ căm ghét kẻ thứ 3, chỉ là không muốn làm kẻ thứ 3 vì cái giá phải trả quá nặng. Chưa đủ khả năng để trả nên em không làm thôi. Thế nhưng dù có mất trí đi chăng nữa, cũng không bao giờ ngoại tình lẫn chấp nhận kẻ ngoại tình.

Đừng có đặt câu hỏi theo kiểu thách thức: "Bây giờ em nói thì hay lắm, ai biết được sau này thế nào!". Em cực kỳ căm ghét những kẻ ngoại tình và dù có mất trí cũng không để bản thân phải căm ghét chính mình. Rào cản ấy đủ vững chắc để buộc em chỉ đặt hai chân trên một con đường, không bon chen đòi một chân một lối đi. Anh sẽ lại thắc mắc, sao em đồng cảm với kẻ thứ 3 nhưng lại căm ghét ngoại tình ư? Nếu giả như có ngày em làm kẻ thứ 3 thì đó là ngày em vừa khinh khi người đàn ông đấy lại vừa thương hại chính mình. Dù ngày đen tối ấy có giáng xuống đi nữa, em cũng không bao giờ nỡ căm ghét mình. Em yêu em đến thế, nỡ lòng nào cho phép phải ghét em?
Giả như trời xui đất khiến, hai niềm mê gặp nhau, mang đến một kết quả gì đó, rồi đến một ngày kia cũng đất xui trời khiến "bổn cũ soạn lại", mong anh hãy tôn trọng em để thành thật: "Niềm mê không tự sinh ra cũng không tự mất đi, giờ đây niềm mê trong anh chỉ chuyển từ em sang một người phụ nữ khác!". Anh cứ yên chí, em có thể dùng chiếc mền dày cui làm khăn giấy nhưng nhất định sẽ mỉm cười tiễn bước anh đi.

Em chỉ là một... con chuột, không phải con trâu, đừng để em mọc sừng anh nhé, kẻo dòng họ chuột sẽ kỳ thị mất thôi.

Nói thì nói vậy, chắc không có ngày đó xảy ra đâu anh, vì trước khi ngửi thấy mùi nguy cơ sẽ mê anh, em đã co giò cao bay xa chạy một vạn dặm rồi. Ví dụ ta mê nhau, ví dụ, chỉ là ví dụ thôi...

Nghị định 69, tách bạch quy hoạch, hỗ trợ, bồi thường..

Sau hơn 4 năm triển khai Luật Đất đai, thực tế cho thấy vẫn còn nhiều vướng mắc cần tháo gỡ như: nội dung về quy hoạch sử dụng đất của các cấp, xác định giá đất, tổ chức phát triển quỹ đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, giải phóng mặt bằng…


Để giải quyết những vướng mắc, tồn tại nêu trên, Chính phủ đã ban hành Nghị định số 69/2009/NDD-CP ngày 13/8/2009 quy định về quy hoạch sử dụng đất, giá đất, giao đất, cho thuê đất, cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất và gia hạn sử dụng đất.

Quy hoạch sử dụng đất đến từng cấp

Các quy định trước đây chưa phân định rõ các chỉ tiêu quy hoạch sử dụng đất của từng cấp. Theo đó, nội dung quy hoạch sử dụng đất của cả nước cũng tương tự như nội dung quy hoạch sử dụng đất của cấp tỉnh, huyện, xã. Hệ thống chỉ tiêu quy hoạch sử dụng đất được áp dụng chung cho cả 4 cấp và số lượng quá nhiều (46 chỉ tiêu).

Mặt khác, pháp luật về đất đai hiện hành chưa có quy định cụ thể về việc khoanh định các khu vực đất cần phải bảo vệ nghiêm ngặt (đất chuyên trồng lúa nước, đất rừng đặc dụng, rừng phòng hộ…). Điều này khiến cho việc đảm bảo an ninh lương thực và bảo vệ môi trường gặp khó khăn.

Để khắc phục những tồn tại, bất cập và đáp ứng các mục tiêu nêu trên, Nghị định 69 đã quy định rõ nội dung quy hoạch sử dụng đất của từng cấp: Cấp quốc gia, cấp tỉnh, cấp huyện và cấp xã.

Tách bạch giữa bồi thường và hỗ trợ

Pháp luật về đất đai hiện hành chưa quy định tách bạch giữa bồi thường và hỗ trợ cho người có đất bị thu hồi khiến cho người có đất bị thu hồi có tâm lý cho rằng, việc bồi thường của nhà nước là chưa thỏa đáng.

Theo ông Phùng Văn Nghệ, để khắc phục bất cập này, Nghị định 69 đã quy định tách bạch giữa bồi thường và hỗ trợ. Theo đó, các khoản hỗ trợ cho người có đất bị thu hồi gồm hỗ trợ di chuyển, hỗ trợ tái định cư, hỗ trợ ổn định đời sống và sản xuất.
Một bất cập nữa sẽ đươc khắc phục khi triển khai nghị định 69 là mức hỗ trợ di chuyển. Trước đây, mức hỗ trợ quy định cố định theo địa phận tỉnh, (từ tỉnh này sang tỉnh khác là 5 triệu đồng, trong phạm vi tỉnh là 3 triệu đồng). Trên thực tế có khi từ tỉnh này sang tỉnh khác lại gần và đỡ tốn kém hơn nhiều so với việc di chuyển trong tỉnh. Theo quy định mới, mức hỗ trợ cụ thể sẽ do UBND tỉnh quy định cho phù hợp.

Tương tự, về giá bồi thường, trước đây từng nảy sinh rất nhiều phức tạp do người bị thu hồi đất thì cho là giá chưa sát với thị trường, còn chủ đầu tư thì lại cho là đã hợp lý. Nay, UBND các tỉnh có dự án sẽ thỏa thuận trước với người dân về mức đền bù, hỗ trợ.

Hiện nay, nhiều trường hợp người dân bị thu hồi đất không đủ tiền để vào khu tái định cư do nhiều khu chỉ thiết kế, xây dựng các căn hộ lớn, tiện nghi với giá tiền cao.

Nghị định 69 quy định địa phương phải xây dựng đa dạng các loại nhà ở tái định cư, bố trí nhiều mức đất ở và có suất tái định cư tối thiểu phù hợp với nhu cầu, khả năng của người có đất bị thu hồi. Nếu tiền đền bù không đủ để mua suất tái định cư tối thiểu thì nhà nước sẽ hỗ trợ.

Không chỉ người dân có lợi, mà Nghị định mới cũng giúp cho chủ đầu tư có nhiều thuận lợi hơn. Đơn cử như quy định lồng ghép 3 loại thủ tục. về đầu tư, xây dựng và đất đai để cải cách thủ tục hành chính, thống nhất một đầu mối, rút ngắn thời gian thực hiện thru tục đầu tư, xây dựng, đất đai. Trước đây, các nhà đầu tư khi vào đầu tư tại các địa phương thường phải thực hiện ba loại công việc này riêng biệt, gây mất rất nhiều thời gian.

Theo Nghị định 69, Quy hoạch sử dụng đất cả nước chỉ tập trung vào các nội dung mang tính chiến lược tầm quốc gia, gồm:

- Xác định và cân đối nhu cầu đất đai cho mục đích nông nghiệp và mục đích phi nông nghiệp trên phạm vi toàn quốc
- Xác định diện tích đất chuyên trồng lúa nước cần phải bảo vệ nghiêm ngặt trên phạm vi cả nước, đáp ứng yêu cầu bảo đảm an ninh lương thực

- Xác định diện tích rừng đặc dụng, rừng phòng hộ cần bảo vệ nghiêm ngặt nhằm bảo tồn thiên nhiên, đa dạng sinh học và bảo vệ cảnh quan, môi trường

- Xác định diện tích đất sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, phát triển khu công nghiệp (gồm khu công nghiệp, khu công nghệ cao, khu kinh tế) đô thị và phát triển kết cấu hạ tầng có tầm quan trọng quốc gia

Sau Nghị định 69: Cán bộ mất ngủ, nông dân mở cờ




                           Nông dân coi ruộng là "mỏ vàng"

Đối với những dự án đầu tư xây dựng KCN cần lấy một diện tích đất cực lớn, nhưng khi  Nghị định 69 được công bố, chính quyền thì lo mất ăn mất ngủ còn nông dân thì mừng như mở cờ trong bụng. Đó là thực tế ở rất nhiều địa phương, bởi vì sao: 
 - Chủ đầu tư, doanh nghiệp lo... trào nước mắt
 Nghị định 69/2009/NĐ-CP quy định bổ sung về sử dụng đất, giá đất, thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư có nhiều khó khăn UBND xã không thể tính hết được trong công tác BTGPMB, đặc biệt là đối với các dự án đang thực hiện, những dự án đã chi trả tiền BTGPMB được một phần sẽ gặp nhiều khó khăc trong việc di chuyển, đền bù, hỗ trợ, tái định cư khi mà giá đất đền bù và hỗ trợ tăng lên nhiều. Các hộ đã nhận tiền rồi nay sẽ yêu cầu được bồi thường, hỗ trợ theo đúng quy định



 Việc có Nghị định 69, đền bù hỗ trợ cho người dân tăng hơn trước đây là một điều đáng mừng, giúp người dân không còn ruộng có thể tạo lập được nghề mới, có cuộc sống ổn định hơn. UBND cấp xã không quan tâm đến việc nhà đầu tư bỏ ra bao nhiêu tiền đền bù hỗ trợ cho dân, bao nhiêu cũng được. Nhưng đối với những dự án vốn đầu tư bằng nguồn ngân sách  sẽ khó cho việc triển khai các dự án bằng, vì ngân sách lấy đâu ra để đền bù hỗ trợ cho nông dân cao thế? Tất nhiên giá đền bù hỗ trợ cao như Nghị định 69 thì chắc là nông dân cơ bản sẽ đồng ý thôi. Có cái 69 nông dân trong vùng dự án vui lắm. vì tiền đền bù hỗ trợ theo giá cũ thấp hơn nhiều so với quy định mới.  “Nghị định 69 quy định tăng hỗ trợ từ 1,5- 5 lần".

Tình trạng Nông dân đi mua...ruộng

Đến huyện Tĩnh Gia nơi các hộ dân sẽ bị thu hồi gần hết sạch đất cho dự án KCN,  ta sẽ bắt gặp hai tâm trạng khác nhau của người dân. Đối với những hộ dân đã giao đất, nhận tiền 40 triệu đồng/sào thì tỏ ra tiếc rẻ, còn những hộ dân thời gian tới mới giao đất thì mừng ra mặt. Vì theo quy định mới, ít nhất 70 triệu/sào”.



Trong khi đó, nhiều người dân còn ruộng, chưa được quy hoạch thì coi những mảnh ruộng nhà mình như là những mỏ vàng. “70 triệu/sào để cấy còn hơn. Ruộng bây giờ là vàng rồi. Càng để càng có giá. Vì nếu một hai năm nữa DN vào mua 100 triệu/sào thì lúc ấy nhiều người lại tiếc chảy nước mắt”.

Không giống như nhiều nơi khác, sau khi nhận tiền đền bù từ bán ruộng nông dân đã mua xe, xây nhà, chia tiền cho các con…thì nông dân Tĩnh Gia gửi tiền tiết kiệm hoặc đi mua lại ruộng để cấy. Họ bảo, còn tiền để tính cách làm ăn. Nếu số tiền đó mà không nghề ngỗng gì thì tay trắng lại trắng tay thôi.

Nông dân bấy giờ đã tính và nghĩ rồi .



TỨCNghị định 69 về bồi thường, hỗ trợ: Nhiều vướng mắc chờ thông tư hướng dẫn

1. Cần làm rõ trường hợp bồi thường chậm do lỗi nhà đầu tư hay do người bị giải tỏa để có căn cứ thẩm định lại giá đất làm căn cứ tính bồi thường.

Nhìn chung, Nghị định 69 có nhiều điểm mới về bồi thường, hỗ trợ: nếu suất tái định cư tối thiểu mà cao hơn số tiền được bồi thường, hỗ trợ thì người nhận suất tái định cư không phải đóng khoản chênh lệch; hỗ trợ chuyển đổi nghề nghiệp... nhưng “chắc chắn sẽ nảy sinh những vướng mắc cần giải quyết”
2. Nghị định 69 quy định trường hợp đất nông nghiệp “tự khai hoang theo quy hoạch được cơ quan nhà nước có thẩm quyền phê duyệt thì được bồi thường”. Đã gọi là “tự khai hoang” thì làm sao mà “theo quy hoạch” được? Ngoài ra, nghị định nêu rằng những trường hợp thực hiện bồi thường chậm thì sẽ thẩm định lại giá đất để tính bồi thường. Ở đây cần phải phân biệt rõ cái chậm này là do ai, do chủ đầu tư hay do phía người bị giải tỏa”.
Một vấn đề đặt ra nữa là thành phố sẽ tính sao với Ban bồi thường và giải phóng mặt bằng đang tồn tại ở các quận, huyện. Trong Nghị định 69 chỉ quy định các cơ quan làm nhiệm vụ bồi thường gồm: Hội đồng bồi thường, hỗ trợ và tái định cư cấp huyện; tổ chức phát triển quỹ đất. Khi “Tổ chức phát triển quỹ đất nên thành lập tới quận, huyện, chuyển nhân sự từ Ban bồi thường và giải phóng mặt bằng sang”.

3. Đất nông nghiệp là đất công được giao cho hợp tác xã, hợp tác xã khoán cho xã viên thì khi giải tỏa sẽ giải quyết bồi thường, hỗ trợ ra sao.

Đất là tài sản hay tài nguyên?

Trong Hiến pháp và Bộ luật dân sự, đất đai được xếp vào phần "tài sản" nhưng lại bị đánh đồng với tài nguyên. Trong Luật đất đai hiện hành và Dự thảo Luật đất đai sửa đổi, ngay phần mở đầu lại khẳng định đất đai là tài nguyên. Tuy nhiên, trên lãnh thổ một quốc gia, đất đai không phải là tài nguyên mà là tài sản.

Đất đai là một thứ tài nguyên một khi chưa có bàn tay con người can thiệp vào. Tuy nhiên, khi tài nguyên bắt đầu có sự kết tinh của bàn tay con người vào thì nó bắt đầu có giá trị sử dụng trực tiếp và đất đai - tài nguyên đã trở thành đất đai - tài sản.

Đối với một đất nước, đất đai là thứ tài sản "vô giá, thiêng liêng" và không giới hạn. Đất đai "vô giá, thiêng liêng" vì con người trên quốc gia ấy đã bỏ công sức và xương máu để giữ gìn và phát triển. Tài sản đất là không giới hạn vì đất là vĩnh cửu và đất của một nước là không thể chia sẻ và thay đổi.

Khi luật đã quy định và quản lý đất đai như một tài nguyên, chúng ta đã phạm phải hàng loạt những sai lầm nghiêm trọng trong nguyên tắc quản lý tài sản.

Dễ Là

Một chút trong cuộc đời


Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn.


Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.


Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.


Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.


Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.


Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa.
Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều nǎm sau.


Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.


Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.


Đó là những cái "một chút" nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.


Và bây giờ chúng mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng: "Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi".






3 điều giá trị






* Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:
- Thời gian
- Lời nói
- Cơ hội
* Ba điều trong đời không được đánh mất:
- Sự thanh thản
- Hy vọng
- Lòng trung thực
* Ba thứ có giá trị nhất trong đời:
- Tình yêu
- Lòng tự tin
- Bạn bè
* Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:
- Giấc mơ
- Thành công
- Tài sản
* Ba điều làm nên giá trị một con người:
- Siêng năng
- Chân thành
- Thành đạt
* Ba điều trong đời làm hỏng một con người:
- Rượu
- Lòng tự cao.
- Sự giận dữ.






Dễ và Khó


Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.


Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.


Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.


Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.


Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.


Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.


Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.


Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.


Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.


Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.


Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.


Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.


Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.


Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.


Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.


Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.


Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.


Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.


Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã. ....

« Previous page